Đạo đức học sinh đang là vấn đề đáng ngại

Trong buổi đối thoại với lãnh đạo Sở GD-ĐT TPHCM, em Phạm Thái Tiểu Mi, học sinh (HS) lớp 11, Trường THPT Bình Khánh, huyện Cần Giờ gây sửng sốt khi chỉ ra thực trạng học đạo đức ở nhà trường hiện nay.
Tiểu Mi cho rằng việc  truyền thụ các nội dung, kiến thức đến HS trong môn Giáo dục công dân hiện vẫn rất khô cứng, nhiều nội dung không phù hợp với lứa tuổi. Cách kiểm tra môn học này còn nặng, yêu cầu HS phải học thuộc đạo làm người không chỉ làm HS ngán ngẩm mà dẫn đến nhiều hệ lụy.
Đạo đức sao lại học thuộc, chấm điểm?
Em Tiểu Mi, học sinh Trường THPT Bình Khánh, Cần Giờ, TPHCM kiến nghị môn Giáo dục công dân phải được trả về đúng bản chất là giáo dục đạo làm người chứ không phải để học thuộc, để chấm điểm. 
Tiểu Mi kể ra những câu chuyện mà em biết có nữ sinh lớp 10 bỏ học vì mang thai, học trò đánh nhau, xúc phạm thầy cô… trong khi các bạn được học đạo đức thì phải chăng cần xem lại hiệu quả của môn học này.
“Học để làm người, sao lại bắt học thuộc, sao lại chấm điểm? Việc dạy học như vậy rồi đây thế hệ trẻ chúng ta sẽ như thế nào?”, cô học trò nêu lên câu hỏi nhức nhối đồng thời cho rằng, không riêng gì với HS mà chương trình học, các kiểm tra cũng đang đẩy giáo viên vào “guồng” có sẵn không thay đổi được việc dạy theo mẫu, dạy để lấy điểm.
“Ngành giáo dục cần đưa môn Giáo dục công dân trở về đúng chức năng bản chất của nó là giáo dục cho HS làm người, sống có đạo đức, biết cách cư xử, yêu thương…”, Tiểu Mi kiến nghị.
Học trò lo lắng về đạo đức thế hệ trẻ
Cùng với chia sẻ “nặng ký” của em Phạm Thái Tiểu Mi, nhiều HS không khỏi lo lắng, có phần hoang mang trước ý thức, nhân cách, lối sống và lý tưởng của thế hệ trẻ hiện nay.
Buồn lòng trước ý thức của nhiều HS, em Phương Linh, HS Trường THPT Nguyễn Thị Minh Khai cho rằng những hành vi, ý thức không xả rác, chấp hành luật an toàn giao thông phải được giáo dục, chỉ dẫn từ bậc mầm non chứ không thể chờ lên phổ thông mới dạy. Hiện nay, các em suốt ngày nghe ra rả những lời nhắc nhở thì theo cô học trò này“chỉ là chúng ta đang nói để cho nhau nghe vậy thôi chứ không thay đổi được”.
Đạo đức học sinh đang là vấn đề đáng ngại.
Đạo đức học sinh đang là vấn đề đáng ngại. Trong ảnh: Học sinh vi phạm luật an toàn giao thông
Em Phụng Bội Bình, HS Trường THPT Trần Khai Nguyên nêu lên băn khoăn về lý tưởng của thế hệ trẻ ngày nay với ví dụ, bạn trẻ nào nhận được giấy báo nhập ngũ là hoảng, tìm cách trốn tránh trong khi đi nghĩa vụ là nhiệm vụ rất cao cả, lý tưởng. Lẽ ra, khi cầm tờ giấy báo nhập ngũ các bạn trẻ phải cảm nhận được sự khí thế, hạnh phúc.
Vấn đề em Bình đặt ra, ai cũng nói đại học không phải là con đường vào đời duy nhất nhưng ngoài con đường đó thì HS thiếu môi trường, điều kiện tiếp cận những con đường khác.
Đạo đức học sinh đang là vấn đề đáng ngại.
Cô trò Trường THCS - THPT Đinh Thiện Lý trong quá trình thực hiện học Văn theo dự án, giúp học sinh có những trải nghiệm thực sự và không còn bị áp lực bởi điểm số. 
Là người cùng tổ chức, học theo dự án “Học Văn để sống” (học Văn được đi thực tế để hoàn thành sản phẩm là bài viết, ảnh, xây dựng và triển khai cách giải quyết thật trong cuộc sống), em Lục Phạm Quỳnh Nhi, Trường THCS - THPT Đinh Thiện Lý cho rằng, thông qua những trải nghiệm, tiếp xúc thật sự với những số phận, tình huống trong cuộc sống giúp học trò biết cảm thông, yêu thương mọi người cũng như trang bị rất nhiều kỹ năng.
Vậy nhưng, cách học theo dự án chỉ có thể thực hiện khi gỡ bỏ được phần nào cách chấm điểm theo truyền thống. Thay vào đó là cách chấm điểm dựa vào các tiêu chí như xã hội, kỹ năng, làm việc nhóm…
Quỳnh Nhi đề xuất, hãy đưa văn hóa Việt Nam vào chương trình học để qua một món ăn, chén nước nắm, tà áo dài cũng giúp HS hiểu được những giá trị dân tộc chứa đựng trong đó.
Các em HS, những người hưởng thụ kết quả của giáo dục đã bày tỏ lo ngại chương trình học nặng nề, chưa thực tế, áp lực về điểm số đang tác động không tốt đến thế hệ của mình. Đúng như lời một lãnh đạo ngành giáo dục TPHCM chia sẻ với HS trong buổi đối thoại, nếu việc học thiếu đi mục tiêu đúng đắn, nặng về điểm số, học chỉ để thi, học lệch thì sản phẩm của giáo dục sẽ là những con người bị lệch kiến thức và tâm hồn què quặt là điều khó tránh.

Theo Dan tri

Thưởng Tết giáo viên ?

Nhiều năm trở lại đây, giáo viên (GV) tại TPHCM không còn "trắng tay” đón Tết như trước, ít nhiều các trường có khoản hỗ trợ, chăm lo cuối năm cho GV. Mức thưởng cuối năm dành cho GV bình quân ở nhiều trường nằm trong con số 5 - 15 triệu đồng, gần như không thay đổi nhiều so với một, hai năm gần đây.
Như Trường THCS Chánh Hưng (Q.8), mỗi GV được thưởng dao động 5 - 10 triệu đồng, Trường THPT Tây Thạnh (Q. Tân Phú) mức thưởng 15 – 20 triệu đồng, Trường tiểu học Nguyễn Bỉnh Khiêm, Q.1 trên 7 triệu đồng…
GV trường THCS An Phú (Q.2) có khoản thu nhập tăng thêm trên 8 triệu đồng từ các khoản chi tiêu tiết kiệm. Ngoài ra, mỗi GV và cả một số người đã về hưu cũng sẽ nhận được phần quà trị giá 150 - 200 ngàn đồng từ công đoàn nhà trường.
Thu nhập tăng thêm được xem là khoản tiền Tết của giáo viên tại TPHCM. 
Thu nhập tăng thêm được xem là khoản tiền Tết của giáo viên tại TPHCM. 
Bà Nguyễn Thu Hà - hiệu trưởng Trường THCS Chánh Hưng, Q.8 cho hay, đây không phải là thưởng Tết mà là thu nhập tăng thêm của GV từ kết dư dự toán ngân sách, mức thu nhập tăng thêm cho GV ở trường năm nay cao nhất là 10 triệu đồng. 
“So với năm ngoài, năm nay cao hơn một chút nhưng không đáng kể vì trường chỉ dựa vào kết dư dự toán ngân sách chứ không có khoản thu thêm nào. Ngoài ra, chúng tôi cũng đang chờ đợi khoản hỗ trợ từ thành phố”, bà Hà nói. 
Hiệu trưởng các trường khẳng định, GV không có thưởng Tết, cũng không có tháng lương thứ 13 như các ngành nghề khác mà tùy thuộc vào khoản kết dư ngân sách, tiết kiệm chi tiêu và khoản thu thêm từ cho thuê mướn mặt bằng của trường. Thế nên sẽ có độ vênh lớn giữa khoản tiền cuối năm giữa GV các trường. 
Trường không có kết dư hoặc rất ít, không có khoản thu thêm thì mỗi GV đành ngậm ngùi nhận vài trăm ngành đồng đến 1 - 2 triệu động viên. Nhưng ngược lại, sẽ có những trường GV “ấm” hơn nhờ khoản kết dư cao, tiết kiệm được nhiều, trường có thu thêm. Và thực tế, một vài năm lại đây, nhờ khéo vun vén chi tiêu của lãnh đạo nhà trường, trong trường học ở TPHCM đã xuất hiện khoản thưởng cuối năm cho GV lên đến hàng chục triệu đồng. 
Khoản thu nhập tăng thêm ở trường học này được thực hiện theo nghị định 43 của Chính phủ quy định quyền tự chủ, tự chịu trách nhiệm về thực hiện nhiệm vụ, tổ chức bộ máy, biên chế và tài chính đối với đơn vị sự nghiệp công lập. Theo đó, trường nào biết cân đối chi tiêu thì sẽ có khoản dư cuối năm và chủ yếu dùng để chi tiền thưởng, tiền Tết cho GV. 
“Trước đây, khái niệm thưởng Tết với chúng tôi rất xa vời. Nhưng năm nay, nghe đâu trường cũng có khoản kết dư cho mỗi người khoảng 3 – 5 triệu đồng, rồi có khoản chăm lo từ thành phố, quận huyện… GV cũng có đồng ra đồng vào để lo Tết, ấm lòng hơn nhiều”, GV một trường tiểu học ở Q.12 chia sẻ.
Hỗ trợ Tết từ ngành: Mang yếu tố tinh thần là chính
Như mọi năm, phía thành phố, Công đoàn Giáo dục đến các quận huyện, đơn vị cơ sở đều nỗ lực có những chương trình, hoạt động hỗ trợ GV đón Tết. Nhưng ai cũng hiểu với khoản hỗ trợ vài trăm nghìn đồng so với giá cả hiện nay thì sự chăm lo này thật ra nghiêng về... động viên tinh thần là chính.  
Năm 2013, mức hỗ trợ của thành phố với mỗi GV là 900 ngàn đồng, đến nay vẫn chưa mức hỗ trợ chính thức. Nhiều GV hy vọng năm nay khoản hỗ trợ từ thành phố sẽ cao hơn hoặc chí ít bằng với năm trước. 
Từ tháng 11/2013, Công đoàn Giáo dục TPHCM đã lên kế hoạch chăm lo Tết cho cán bộ, GV nhân viên lao động ngành giáo dục toàn thành phố. Theo đó, yêu cầu các đơn vị công khai thời gian trả lương, thưởng, thi đua, tiền tiết kiệm tăng thu nhập, các chế độ chính sách theo quy định, cũng như khả năng của đơn vị trong việc chăm lo Tết để đội ngũ an tâm công tác.
Mới đây, Công đoàn vận động các bộ, GV hỗ trợ đồng nghiệp các đơn vị còn khó khăn, đặc biệt là các đơn vị ở xã vùng sâu ngoại thành. Đồng thời, yêu cầu công đoàn cơ sở tự cân đối tài chính, quyết định mức chăm lo cho đoàn viên công đoàn, người lao động của đơn vị, ưu tiên chăm lo cho đối tượng khó khăn theo mức chi tối đa 500.000 đồng/suất/người.
Thu nhập tăng thêm được xem là khoản tiền Tết của giáo viên tại TPHCM. 
Nhiều phòng giáo dục ở TPHCM thường tổ chức hội chợ cuối năm để có thêm tiền lo tết cho giáo viên bậc học mầm non. 
Để lo cho GV, một vài năm nay, nhiều phòng giáo dục, trường học - nhất là bậc học mầm non - chủ động tổ chức những hoạt động theo mô hình hội chợ để có nguồn thu hỗ trợ GV có được cái Tết ấm no hơn.
Bà Nguyễn Thị Minh Nguyệt - Phó trưởng phòng giáo dục Q.3 cho hay, so với GV các cấp, khoản tăng thêm ở trường mầm non không đáng kể. Nhiều năm nay quận tổ chức Hội chợ mùa xuân như một hình thức hỗ trợ, chia sẻ với GV, công nhân viên bậc học này. 
Tại hội chợ, các trường mầm non có thể tham gia bày bán thực phẩm hoặc các sản phẩm của mình làm ra rồi dùng số tiền đó để hỗ trợ cho GV, công nhân viên khó khăn và cả học trò nghèo. 
Nguồn Dân trí

Bộ GD-ĐT làm rõ việc giáo viên sử dụng nhiều sổ sách

Theo lãnh đạo Bộ GD-ĐT, hiện nay, ở một số trường phổ thông và các trung tâm giáo dục thường xuyên, trung tâm kỹ thuật tổng hợp - hướng nghiệp, cán bộ quản lý, giáo viên đang phải sử dụng nhiều loại hồ sơ, sổ sách ngoài những quy định tại Điều lệ hoặc Quy chế nhà trường của Bộ GD-ĐT. Việc này làm mất nhiều công sức, gây ảnh hưởng đến thời gian giảng dạy, công tác và bồi dưỡng nâng cao năng lực chuyên môn, nghiệp vụ của cán bộ quản lý, giáo viên.
Nhằm chấn chỉnh tình trạng trên, Bộ GD-ĐT yêu cầu các cơ quan quản lý giáo dục chỉ đạo các nhà trường không sử dụng những loại hồ sơ, sổ sách ngoài quy định của Điều lệ hoặc Quy chế do Bộ GD-ĐT ban hành; có thể sử dụng kết hợp để giảm số lượng các loại hồ sơ, sổ sách ở mỗi trường.
Đặc biệt, không được yêu cầu giáo viên có thêm các loại hồ sơ, sổ sách ngoài các loại sau: Giáo án (bài soạn) lên lớp viết tay hoặc đánh máy; có thể kết hợp soạn giáo án các môn học hoặc hoạt động giáo dục trong cùng một cuốn; Sổ ghi kế hoạch giảng dạy và ghi chép sinh hoạt chuyên môn, dự giờ, thăm lớp; Sổ điểm cá nhân (không yêu cầu đối với giáo viên Tiểu học); Sổ chủ nhiệm (đối với giáo viên làm công tác chủ nhiệm lớp).
Đối với các trường, cần tăng cường ứng dụng công nghệ thông tin trong quản lý nhà trường như sử dụng sổ điểm điện tử, phần mềm quản lý tổng hợp các số liệu, hồ sơ quản lý nhà trường…
Ngoài ra, Bộ yêu cầu, các cơ quan quản lý giáo dục không được chỉ đạo phát hành hoặc trực tiếp phát hành tới các nhà trường các loại hồ sơ, sổ sách, tài liệu quản lý chuyên môn của nhà trường và của giáo viên.
Bộ GD-ĐT yêu cầu các sở GD-ĐT thực hiện và chỉ đạo, kiểm tra các phòng GD-ĐT, các trường thực hiện nghiêm túc và kịp thời.
Nguồn Dân trí

Tố cáo Hiệu phó ĐH Bách khoa Hà Nội

Theo đơn tố cáo của ông Nguyễn Ngọc Thành, luận án phó tiến sĩ khoa học Toán - Lý của PGS.TS Nguyễn Cảnh Lương - phó Hiệu trưởng Trường ĐH Bách khoa Hà Nội (bảo vệ năm 1996) gần như đã chép lại 100% nội dung trong luận án Phó tiến sĩ Khoa học của PGS.TS Đặng Văn Khải, được bảo vệ trước đó 10 năm (1986).
 
Bìa hai cuốn luận án Phó tiến sỹ.
Bìa hai cuốn luận án Phó tiến sỹ.
Một chuyên gia trong lĩnh vực toán học sau khi đọc kỹ hai cuốn luận án này cho biết "phần hồn" trong luận án của PGS Nguyễn Cảnh Lương có cải tiến được 2 bài so với luận án của PGS.TS Đặng Văn Khải. Còn lại, trong Chương II và Chương III của Luận án PGS Nguyễn Cảnh Lương chủ yếu “bôi” và phát triển thêm ý của PGS Đặng Văn Khải.
Theo tìm hiểu thì PGS Đặng Văn Khải chính là một trong hai người hướng dẫn luận án Phó tiến sỹ cho ông Nguyễn Cảnh Lương. Điều đáng nói, mặc dù luận án Phó tiến sỹ của ông Lương đã sao chép nhiều đoạn trong luận án của PGS Khải nhưng lại không ghi nguồn trích dẫn. Ở phần đầu của luận án, ông Lương có ghi: “Tôi xin cam đoan đây là công trình nghiên cứu của riêng tôi. Các số liệu, kết quả trong luận án là trung thực và chưa được ai công bố trong bất kỳ công trình nào khác”.
Được biết, cách đây hơn 20 năm từ khi PGS Nguyễn Cảnh Lương bảo vệ công trình khoa học của mình (1996), ngay từ thời đó trong vòng bảo vệ thử, Hội đồng khoa học đã nhắc nhở PGS Lương phải nói rõ hơn về việc sử dụng tư liệu tham khảo của người khác. Ngày 22/11/1996, Bộ GD-ĐT có Quyết định số 5398 về việc thành lập Hội đồng chấm luận án Phó tiến sĩ đối với nghiên cứu sinh Nguyễn Cảnh Lương. Chủ tịch Hội đồng lúc đó là GS Nguyễn Đình Trí, kết quả luận án Phó tiến sỹ của ông Nguyễn Cảnh Lương được đánh giá là xuất sắc.
 
Luận án Phó tiến sỹ năm 1986 của PGS Đặng Văn Khải.
Luận án Phó tiến sỹ năm 1986 của PGS Đặng Văn Khải.
 
Luận án Phó tiến sỹ năm 1996 của PGS Nguyễn Cảnh Lương cho thấy
Luận án Phó tiến sỹ năm 1996 của PGS Nguyễn Cảnh Lương cho thấy có sự giống nhau với luận án của PGS Đặng Văn Khải.
 
 
Trao đổi với báo chí ngay sau khi vụ việc được phơi bày, GS Nguyễn Đình Trí khẳng định: “Tất cả những chuyện đã xảy ra như thế này lỗi là lỗi ở anh Lương, lẽ ra anh Lương phải nói rõ trong Lời nói đầu là PGS. Đặng Văn Khải đã làm tới đâu, mình mở rộng được những cái gì, thu được kết quả gì, chỗ nào dùng phương pháp của PGS. Khải để mở rộng. Điều này anh Lương phải nói, anh Lương không nói nên người ta xem hai Luận án nhìn rõ ràng là đi chép của nhau”.
Ngày 31/12/2013, làm việc với báo Dân trí, ông Đinh Văn Hải - Trưởng phòng Công tác Chính trị Học sinh - sinh viên (người phát ngôn chính thức từ Trường ĐH Bách khoa Hà Nội) về nội dung tố cáo PGS Nguyễn Cảnh Lương cho biết: Đây là đơn tố cáo cá nhân đối với cá nhân, cấp thấp nhất nhận được đơn tố cáo lại là Bộ GD-ĐT chứ không phải nhà trường. Do vậy, trường chỉ thực hiện công việc phối hợp với Bộ để xác minh một số thông tin theo yêu cầu từ Bộ.
Cũng theo ông Hải, thời điểm năm 1996, Bộ GD-ĐT vẫn chưa phân cấp cho các trường tự chủ trong việc đánh giá các đề tài của nghiên cứu sinh. Nói cách khác vụ việc này sẽ do đích thân Bộ GD-ĐT đứng ra xử lý. Với vai trò là đơn vị quản lý hiện tại thì nhà trường chỉ phối hợp với Bộ để làm rõ vấn đề. Kết luận đúng hay sai sẽ được Bộ GD-ĐT công bố trong thời gian tới.
Theo nguồn tin riêng của PV Dân trí, ngay sau khi nhận được đơn tố cáo, Vụ Giáo dục ĐH (Bộ GD-ĐT) đã có buổi làm việc trực tiếp với Trường ĐH Bách khoa Hà Nội để làm sáng tỏ nhiều điểm. PGS Khải cũng cho biết là đã báo cáo lại toàn bộ sự việc bằng văn bản gửi lên Bộ GD-ĐT.
Ông Bùi Anh Tuấn - Vụ trưởng Vụ Giáo dục ĐH cho biết: “Hiện tại Bộ đang quá trình xác minh theo đơn tố cáo. Kết quả đúng, sai như thế nào sẽ được Bộ công bố công khai để xã hội được biết”.

Nguồn Dân trí

Khâm phục cậu học trò Vân Kiều đến trường bằng…đầu gối

Nhân chuyến công tác tại xã miền núi Pa Nang (huyện Đakrông, tỉnh Quảng Trị), tôi được nghe các thầy, cô giáo trường PTDT bán trú - THCS Pa Nang kể về nghị lực tuyệt vời của cậu học trò Vân Kiều. Dù đôi chân bị khuyết nhưng em Hồ Văn Đào (học sinh lớp 7B) đã chứng tỏ cho mọi người thấy sự vươn lên một cách đầy mạnh mẽ, như cánh chim bay mãi giữa đại ngàn Trường Sơn. Nỗ lực kỳ diệu của em đã khiến nhiều người hết sức cảm phục.
Em Hồ Văn Đào bước đến lớp trên đôi chân tật nguyền.
Em Hồ Văn Đào bước đến lớp trên đôi chân tật nguyền.
Nhà em Hồ Văn Đào ở cách trường Pa Nang hơn chục cây số đi bộ, nhưng em đã được nhà trường tạo mọi điều kiện giúp đỡ, đưa về trung tâm để em an tâm ổn định cuộc sống và học tập. Bên cạnh đó, nhờ vào nỗ lực của bản thân mà những năm học vừa qua, em luôn đạt danh hiệu học sinh khá.
Tâm sự với chúng tôi, Đào cho biết: “Nếu không có quyết tâm thì có thể em sẽ không được ngồi trên ghế nhà trường để học tập, chơi đùa cùng các bạn như ngày hôm nay. Và, nếu không nhờ sự chăm sóc ân cần, sự chỉ bảo tận tình của các thầy, cô trong trường thì em cũng không đạt được ước mơ đó. Các thầy, cô ở đây luôn quan tâm đến em, xem như người thân của mình vậy nên em trân trọng và biết ơn các thầy cô nhiều lắm. Thêm vào đó, bạn bè trong lớp cũng giúp đỡ em rất nhiều, chứ không xa lánh vì thấy em tàn tật. Bây giờ em cảm thấy rất vui và thích đi học lắm”.
Ở lớp, Đào luôn nỗ lực hết sức mình, chăm chú nghe giảng để có thể nắm được kiến thức. Em luôn đặt ra những câu hỏi cho mình để tự trả lời, hoặc không biết thì hỏi thêm giáo viên đứng lớp. Chính vì vậy, Đào luôn đứng ở vị trí “tốp trên” trong lớp. Đáng ghi nhận, Đào không hề tỏ ra ỷ lại, trông chờ vào sự thương cảm của người khác mà luôn tự nỗ lực phấn đấu để chứng minh rằng, những gì người bình thường làm được thì nhất định em cũng sẽ làm được.
Dường như mái trường PTDT bán trú - THCS Pa Nang là mái nhà thứ hai giúp Đào vượt qua mọi mặc cảm để hòa đồng hơn với bạn bè và quyết tâm học tập. Thành tích và sự nỗ lực không mệt mỏi của em ngày hôm nay thật xứng đáng, bởi không phải học sinh Vân Kiều nào cũng suy nghĩ được như vậy. Trong khi nhận thức của bà con còn chưa cao và cái đói, cái nghèo khiến nhiều bạn trẻ miền núi phải theo cha, mẹ lên rẫy, lên nương mà ít màng đến chuyện học hành thì Đào lại thay đổi được điều đó nên càng đáng quý.
Sau giờ học trên lớp, Đào lại được thầy hướng dẫn ôn bài. (Ảnh Q. H)
Sau giờ học trên lớp, Đào lại được thầy hướng dẫn ôn bài. (Ảnh Q. H)
Câu chuyện về Đào và nghị lực vượt khó của em cứ đưa tôi đi từ ngạc nhiên này đến bất ngờ khác. Đối với các thầy, cô trường Pa Nang, Đào được xem như học trò “cưng” vì em chăm ngoan, biết vâng lời thầy cô và luôn khát khao học tập. Đào còn tỏ ra rất hòa đồng với bạn bè trong trường. “Đôi chân khuyết tật không còn là rào cản đối với em nữa rồi. Em chỉ sợ mình không có đủ sức khỏe để học tiếp thôi, nhưng em tin mình sẽ theo đuổi đến cùng giấc mơ để đáp lại công ơn dạy dỗ của các thầy, cô”.
Vượt lên tuổi thơ kém may mắn
Lúc sinh ra, Đào là một đứa trẻ khỏe mạnh nhưng không ngờ, sau mũi tiêm sốt rét đã cướp đi sự lành lặn của đôi chân em vào năm Đào mới 1 tuổi. Năm lên 2 tuổi, Đào mất bố. Hàng ngày, cậu bé mồ côi chỉ biết nằm lăn lóc quanh nhà. Như một sự thần kỳ, lớn lên em dần tập đứng dậy bằng đầu gối và di chuyển. Ban đầu đi được vài bước rồi ngã xuống đau điếng. Lớn thêm chút nữa, em đã bước đi được một đoạn dài hơn, có khi đi chơi với những bạn bè cùng trang lứa trong bản.
Đào không bỏ lỡ những buổi tập thể dục giữa giờ với các bạn.
Đào không bỏ lỡ những buổi tập thể dục giữa giờ với các bạn.
Đào chưa thể quên kỷ niệm của những ngày đầu đời. Lần đó, thấy em hay lết ra sân là nhiều bạn trong bản đã chỉ vào chân em mà chế giễu vì chỉ bò mà không biết đi. Rồi các bạn xa lánh và không chơi với em nữa. Nhưng cũng vì thế mà em càng quyết tâm để đi bằng được, dù chỉ bằng đầu gối. Nhiều lần trở về nhà, toàn thân em lấm lết bùn, đất. Mẹ tắm rửa cho em mà nước mắt chảy thành giọt. Nhưng ít ai có thể ngờ rằng, chính sự nỗ lực ấy lại làm nên sự kỳ diệu hôm nay.
“Năm lên 6 tuổi, thấy bạn bè trong bản mang cặp sách tới trường khiến em thích lắm. Nhưng với đôi chân khiếm khuyết của mình thì làm sao đến trường được đây? Thế rồi em ra sức năn nỉ mẹ cho đi học. Tuy nhiên, mẹ em cũng hết sức phân vân bởi thân thể khiếm khuyết của con mình làm sao tự đến trường như chúng bạn. Trong khi đó, một mình mẹ phải lên nương, lên rẫy để nuôi mấy người con, cha em đã mất sớm. Sau nhiều lần thuyết phục thì mẹ cũng miễn cưỡng đồng ý cho em đi học. Cũng may là học gần nhà nên việc đi lại của em cũng bớt phần khó khăn hơn” - Đào kể lại.
Những tưởng, Đào chỉ thích đi học được vài bữa rồi chán nhưng quyết tâm đã khiến em bước tiếp trên chính đôi chân của mình. Hàng ngày, dẫu mưa hay nắng, Đào cũng không quản ngại để đến lớp. Có hôm đường nhão nhoẹt bùn đất, người bình thường cũng ngại bước ra khỏi nhà, ấy vậy mà Đào vẫn đi học. Đến cửa lớp, toàn thân cậu bé khuyết tật ướt sũng, trông y chang một “cục đất”.
Sau khi học xong lớp 5, Đào bắt đầu băn khoăn vì em rất muốn đi học tiếp nhưng trường lại quá xa. Trong khi cậu bé khuyết tật đang loay hoay không biết làm cách nào để đi học thì thầy giáo Hồ Ngọc Vương đã đến. Biết câu chuyện về Đào, người giáo viên trẻ tự nhủ bản thân không thể để giấc mơ của cậu bé khuyết tật bị chôn vùi. Sau năm lần bảy lượt thuyết phục mẹ của Đào, cuối cùng, thầy Vương cõng em vượt chặng đường xa để về trung tâm xã theo học.
Đào có thể làm nhiều công việc vừa sức mình.
Đào có thể làm nhiều công việc vừa sức mình.
Về trường, các thầy cô xem cậu học trò khuyết tật như con mình, chăm sóc cho em từ miếng ăn giấc ngủ. Nhất là mỗi lần em đổ bệnh, các thầy lại thay phiên nhau bón từng thìa cháo, lo thuốc thang... Giờ đây, sau hơn 13 năm, đôi chân của Đào đã trở nên vững chãi, đủ sức bước tới dù cho cuộc sống vẫn còn đó nhiều khó khăn, trở ngại. Đào tâm sự: “Em không có đôi chân lành lặn. Song bù lại, thầy cô đã chắp cho em đôi cánh để vượt qua mọi khó khăn, trở ngại, hòa nhập với cuộc sống”.
Trao đổi với chúng tôi, thầy Lê Thanh Tùng - phó Hiệu trưởng trường PTDT bán trú - THCS Pa Nang chia sẻ: “Thấu hiểu được khó khăn của gia đình em, nhà trường và các thầy, cô luôn tạo mọi điều kiện để giúp đỡ cả về vật chất, lẫn tinh thần để em an tâm theo đuổi giấc mơ học tập của mình. Bên cạnh đó, chúng tôi đã truyền cho em nhiệt huyết để vượt qua mọi khiếm khuyết của bản thân, gạt đi những mặc cảm, sự tự ti trước bạn bè; dạy cho em kỹ năng sống để có thể đối diện với những va vấp của cuộc đời". Đáp lại điều này, Đào đã cố gắng rất nhiều trong cuộc sống. Đặc biệt, cậu học trò khuyết tật này là một trong số những học sinh nổi bật của trường về thành tích học tập.
Nguồn Dân trí

Chuyên trang tổng hợp tin tức xã hội ,đời sống,tin bóng đá,truyện sao hàng ngày